Là sếp đang… ghen
Nhân viên cấp tốc làm theo yêu cầu của sếp, không ai lên tiếng, cũng
không ai dám ngước lên nhìn, chỉ lầm lũi làm theo yêu cầu, xong thì
"chuồn" sớm.
Càng ở gần bên sếp lúc này càng nguy to, rồi sẽ tha hồ được nghe sếp
than thở chuyện gia đình, vợ con, về cái gã thứ ba nào đó phá hoại hạnh
phúc gia đình sếp, cướp trên tay sếp người vợ mà sếp yêu thương hết mực.
Câu chuyện của sếp thì dài lắm. Sếp kể lể trong đau khổ, đó là vợ sếp
hơn hai năm nay cứ “mơn mởn”. Sếp biết vợ có bồ mà vẫn phải “ngậm hột
thị”. Ức chế vậy mà không biết phải làm sao nên sếp đành mượn công ty để
mà “thổ lộ”.
Vợ sếp đẹp lắm, kém sếp tới cả gần chục
tuổi đầu, lại đang độ tuổi hồi xuân. Bị vợ chê là “kém”, là “yếu” ở trên
giường nên sếp thấy nhục. Mỗi lần sếp đòi hỏi chuyện chăn gối đều bị vợ
từ chối.
Tự nhiên thể diện của thằng đàn ông
trong sếp bị tổn thương. Bị vợ coi thường, sếp đau nên mới ghen với vợ,
với cái gã trai nào đó đang lăng nhăng với vợ của mình.
Sếp ở công ty to nhất nhưng bước chân về nhà thì lại là kẻ bị phản bội!
Nhìn vợ làm đẹp mà sếp nổi “cồn”. Thế nhưng chả bao giờ sếp dám “đụng
đậy” ở nhà, chỉ có lên công ty để mà trút giận thôi. Còn ở nhà, sếp vẫn
phải chịu lép vế.
Tất nhiên sếp có lý do để làm như vậy. Sếp dựa hơi bên vợ nên bây giờ
mới có thể vươn lên đến chân giám đốc thế này. Chẳng oan ức khi liệt kê
sếp vào tuýp người sợ vợ. Sếp cũng phải công nhận thế. Mặt sếp rầu rĩ
hơn khi nhắc đến vợ mình.
Để giải tỏa tâm lý, sếp bắt đầu đôn đốc anh chị em các phòng ban đẩy
nhanh tiến độ công việc. Xin được sếp cái chữ ký vào lúc này chẳng khác
gì “chui vào miệng cọp”.
Với ai, sếp cũng phê bình, cũng nổi nóng. Mọi người đành chép miệng cái
câu quen thuộc: “Là sếp đang ghen”.
... Công ty bỗng hóa “chiến trường”!
Cũng có nhiều lý do để sếp to tiếng hay bắt bẻ với cấp dưới lắm. Nào
phòng làm việc bừa bộn, lao công đã dọn đi dọn lại cả chục lần mà sếp
vẫn không ưng, trên bàn còn hơi bụi, sếp bắt lau lại. Rồi sếp hô hào anh
chị em tập trung lại để họp nội bộ công ty gấp.
Tự nhiên sếp lôi đâu ra hàng đống thứ quy định, nhất là xoáy sâu vào chị
em không được ăn mặc lòe loẹt, càng không được hở hang, khêu gợi... Có
cô không nhịn được cười, cứ khúc kha khúc khích, hóa ra vợ sếp đang “mắc
tội”.
Hôm nay sếp lại hầm hầm nét mặt đi vào phòng làm việc, miệng không khỏi
quát tháo: “Sao nay chưa có ai thay lọ hoa? Để hoa héo thế này à?”

Cánh nhân viên cũng khổ sở vì
căn bệnh của sếp tái phát (ảnh minh họa)
Lúc sau thì sếp lại nói vọng ra: “Cô Yến
đi pha cho tôi ly cà phê, không đường, nhiều đá, tôi chết khát đến nơi
rồi”. Ai cũng hiểu căn bệnh của sếp lại “tái phát” rồi.
Phòng làm việc của sếp cũng tùm lum lên vì sếp lên cơn ghen. Sếp ném tài
liệu xuống đất thì sẽ có người nhặt lên ngay. Sếp quát tháo ầm ĩ thì
cũng sẽ có người phải cúi đầu lắng nghe. Đơn giản bởi một điều: “Sếp to
nhất công ty”!
Vợ chồng “hục hặc” là sếp cứ “nhè” nhân viên ra mà “chém thớt”. Thế nên,
như một thói quen, sáng nào cánh nhân viên cũng dò hỏi tình hình thế
thái nhà sếp để mà “liệu đường” tránh.
Mà nhà sếp cứ “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” suốt. Vợ chồng sếp hục
hặc thì cánh nhân viên cũng khổ lây, cũng phải chịu trận cùng.
Buổi sáng, sếp vẫn bình yên, vui vẻ, ai nấy đều yên tâm. Nhưng bất ngờ,
đến trưa sếp nổi giông, nổi gió sau khi nhận được cú điện thoại từ vị
thám tử mà sếp thuê để theo dõi vợ.
Mấy cậu nhân viên chạy mướt mồ hôi lên vì sếp. Có mỗi cái báo cáo mà sếp
chê lên chê xuống, nào là không ưng chỗ nọ, chưa nhất trí chỗ kia nên
bắt viết lại liên miên.
Chuyện nhà, chuyện cửa của sếp sẽ được bộc lộ ngay trên bản mặt của sếp.
Nếu như sếp hầm hầm quát tháo hay ném cái nọ, gạt cái kia thì có nghĩa
là sếp lại ghen rồi. Và tất nhiên công ty lúc này sẽ gần giống với cái
chiến trường, nào giấy tờ ngổn ngang, nào quát tháo ầm ĩ…
Cái chuyện đầu tuần, mặt sếp tươi tỉnh, hôm thứ hai, sếp vẫn vui vẻ
nhưng đến ngày thứ ba thì sếp lại “nổi đóa” vì gia đình trục trặc thì đã
quá quen thuộc. Từ thù vợ, sếp đâm ra cáu gắt với nhân viên.
Chính vì vậy, đứng trực diện với sếp vào lúc này thật chả khác nào “chui
đầu vào rọ”. Phòng kinh doanh không dám trình sếp cái kế hoạch tháng
tới. Phòng hành chính cần chữ ký của sếp gấp mà không dám mon men đến
gần.

Chuồn thôi! Sếp lại ghen rồi
(ảnh minh họa)
Thế là nhân viên cả nam lẫn nữ đều phải
“hành sự” theo thái độ của sếp. Hơn hai năm nay, kể từ khi vợ sếp “đổi
gió” đến giờ, sếp mới trở nên như thế.
Người xoa dịu sếp bằng cốc cà phê, người vào phòng nhặt giấy tờ vung
vãi, người lắng nghe tâm sự của sếp…
Mỗi lần sếp than thở, từng câu, từng chữ đều được miêu tả chi tiết, rõ
ràng. Sợ sếp chê bai, sợ sếp trừ lương, sợ sếp đuổi việc… Cánh nhân viên
cứ giật mình thon thót và chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để chờ đón những cơn
ghen của sếp nổ ra. Ai ai cũng mong vợ sếp đừng cặp bồ nữa.
Nhưng nếu cứ đà này thì không biết cái câu cửa miệng: “Sếp lại đang ghen
với vợ đấy” bao giờ mới kết thúc.