Sếp kết
lại rằng: “Mùa bóng thế này đúng là không gì sướng hơn người chưa vợ”.
Thế là chị em “nhảy” vào phản bác. Không khí của công ty trở nên nóng
bỏng, gay gắt vì có những ý nghĩ trái chiều, về vợ, về chồng và về trái
bóng.
Công sở “khởi động” cùng bóng đá
Ngay từ hôm 11/6 khai mạc World Cup, công ty của anh Lương đã rộn ràng
với những chuyện liên quan đến bóng đá. Nhân viên trong công ty, người
thì than thở vợ khó tính, cứ tranh giành cái ti vi với chồng.
Có anh lại khoe vợ tâm lý mua bao nhiêu đồ ăn đêm cho chồng. Người khác
lại nhăn nhở vì vợ cứ tra tấn cái lỗ tai chỉ vì không ngó ngàng đến vợ
con, sau đó thì bị vợ bỏ đói vì xem bóng. Chỉ có những cậu chưa vợ là
hào hứng nhất, thấy không gì sướng bằng độc thân, tha hồ đi ra quán xem
cho có hội có thuyền mà không sợ bị ai “cùm kẹp”.
Sếp gật gù tổng kết lại rằng: “Mùa bóng thế này đúng là không gì sướng
hơn người chưa vợ”. Thế là chị em “nhảy” vào phản bác. Không khí của
công ty trở nên nóng bỏng, gay gắt vì có những ý nghĩ trái chiều, về vợ,
về chồng và về trái bóng.
Một trường hợp khác, hai ngày nay, anh Công (giám đốc một công ty chuyên
quảng cáo) thường xuyên đi làm muộn. Trong khi đó, trước đây anh là
người rất đúng giờ và tôn trọng thời gian. Nhất là không khí bóng đá vẫn
còn ẩn hiện trên mặt anh: “Thầy trò nhà Maradona thắng ít ỏi quá, được
có mỗi một quả, chả bõ bèn gì”.

Sếp và nhân viên "khởi động"
cùng World Cup ở hàng quán (ảnh minh họa)
Thế là nhân viên lại tiếp lời sếp, nào
bình luận với những pha bóng, về lối chơi của từng đội. Sau đó thì lại
“lấn sân” sang dự đoán những trận đấu còn chưa diễn ra. Tự nhiên một anh
đưa ra ý kiến chơi cá cược nhậu nhẹt, bia bọt. Thế là từ sếp cho đến
nhân viên đồng ý cái rụp.
Tương tự, anh Huy, trưởng phòng dự án của một công ty xây dựng cũng “vào
hùa” với World Cup nên công việc chung của phòng trở nên “trễ nải” hơn.
Chị em trong phòng, mỗi người thêm bớt vài câu, có người chẳng thích thú
gì mấy cái thứ bóng bảy nhưng vẫn góp vui bằng vài câu “tếu” kiểu như:
“Chồng em hai ngày nay ỡm ờ với cơm vợ nấu chỉ vì quả bóng”.
Thế là chị này kể tội chồng, chị kia than thở chồng vô tâm, xem quả bóng
to hơn vợ. Có một điều lạ là dù khó chịu vì World Cup diễn ra những một
tháng nhưng nhiều chị em vẫn hứng khởi “mổ xẻ” chuyện các trận bóng
cùng cánh mày râu.
Chỉ mới có vài ngày diễn ra World Cup mà không khí trong công ty đã trở
nên nóng bỏng theo trái bóng lăn. Anh Huy cười: “Giá mà tinh thần làm
việc chỉ bằng một nửa tinh thần bóng đá thì đã may”.
Nhân viên “lười” theo chân sếp!
Anh Tuấn, giám đốc của một công ty tư nhân mấy hôm nay trót đi làm muộn.
Mặt đang còn tỏ vẻ buồn ngủ, tóc tai không gọn gàng như mọi khi, cánh
nhân viên nhìn sếp chăm chăm.
Không giấu được sự mệt mỏi, anh Tuấn lầm lũi đi lên phòng, chợt thấy
cánh nhân viên vẫn còn túm tụm lại thao thao bất tuyệt về những trận đấu
hôm qua, anh cũng góp chuyện bằng cái cười méo xệch, sau đó là một loạt
cái thở dài: “Xem xong trận lúc một rưỡi sáng thì mệt nhoài người, đã
thế bà xã nhà tôi lại còn làm mặt lạnh, sáng nay không thèm nói chồng
lời nào”.
Sau đó, anh Tuấn còn hứa hẹn: “Thôi lát nữa đến giờ ăn trưa thì ra quán
chiến tiếp”. Thế là hôm đó, sếp thoáng tay mời cánh nhân viên ra quán
“đập phá”.
World Cup mới “khởi động” được vài ngày mà sự có mặt của sếp lớn, sếp bé
với nhân viên ở quán đã trở nên kín lịch hơn. Và tất nhiên nếu có làm
việc thì cũng thì thào, thêm bớt vài câu về bóng đá. Không khí làm việc
vì thế cứ rộn ràng và nhộn nhịp, sôi nổi hiếm thấy.

Cứ đến cơ quan là anh em túm
tụm lại bàn tán về bóng đá (ảnh minh họa)
Thế là mỗi buổi sáng, thay vì bàn luận
về công việc, anh chị em trong phòng lại chủ yếu xoay quanh World Cup,
về trái bóng tròn đang lăn bên Nam Phi.
Chỉ vì sếp lơ là nên nhân viên cũng có cái cớ để mà “lười”. Thế là cả
sếp lẫn nhân viên thi nhau bàn luận về bóng đá, về các trận đấu có đến
cả tiếng đồng hồ, sau đó mới ai vào việc người nấy.
Chuyện sếp đi làm muộn rồi cũng trở nên quen mắt. Nhân viên vì thế cũng
bắt chước “hư” theo sếp. Nếu có bị sếp phê bình thì toàn cười trừ: “Tại
hôm qua em ham quá, xem đến sáng nên đi muộn. Sếp thông cảm”.
Một trường hợp khác, anh Linh, giám đốc một công ty TNHH còn quên mất
cuộc hẹn đối tác chỉ vì xem hết trận bóng nọ đến trận bóng kia, không bỏ
trận nào.
Thế là từ hôm ấy, thay vì ngồi vào bàn làm việc cho hết giờ, cánh nhân
viên mừng thầm trong bụng chỉ vì giám đốc “rộng rãi” cho nghỉ sớm hơn
thường ngày để về xem bóng đá.
Vậy nên, chuyện nhân viên quên nộp sếp cái báo cáo đã không còn lạ lẫm
nữa. Nếu lỡ sếp có hỏi đến hay “bắt tội” thì chỉ còn chỉ còn biết đổ lỗi
cho World Cup.
Nhân viên uể oải, người này che miệng ngáp, người kia mệt mỏi. Có lẽ
công sở sẽ còn tiếp diễn những hình ảnh quen thuộc ấy trong vòng một
tháng tới.