Nhiều lần
như thế sếp đâm ra bực tức và tỏ vẻ khó chịu ra mặt với Tâm. Ông sợ Tâm
được lòng quần chúng hơn mình. Thế nên sếp đã không còn đưa Tâm đi cùng
trong những cuộc hội họp quan trọng, những buổi làm ăn lớn với đối tác
bởi ông sợ, anh sẽ hơn hẳn mình.
Câu chuyện ngược đời nhưng có thật tại
công ty của anh Tâm khiến rất nhiều người bận lòng. Nói là chuyện ngược
đời bởi đó là câu chuyện sếp ghen tị với chính nhân viên của mình.
Trong công ty ấy có một người đã làm sếp
mấy năm nay nhưng lại không được lòng quần chúng bằng một nhân viên mới
vào cách đây mấy tháng. Bản chất hiền lành, lương thiện cộng với tài
năng xuất chúng của Tâm đã khiến anh được lòng mọi người. Ai cũng nể
phục tài hoa và đức hạnh của một người thanh niên trẻ tuổi. Làm dưới
chướng của sếp nhưng có việc gì quan trọng là mọi người lại ùa nhau đến
hỏi anh, xin anh lời tư vấn.
Nói thế là bởi vì sếp là một người rất
khó tính. Lúc nào khuôn mặt ông cũng cau có khiến mọi người sợ hãi. Vẻ
nghiêm nghị của ông không chấn át được mọi người mà thậm chí còn làm cho
mọi người thấy chán nản và căng thẳng khi làm việc. Ông căn ke đến từng
xu, từng hào. Tất cả những vi phạm của nhân viên, từ cỏn con nhất cũng
bị liệt vào danh sách trừ lương. Lương thì không cao nhưng bị thất thoát
liên tục khiến thái độ của quần chúng bất bình. Nhiều người cũng vì thế
mà có thành kiến với sếp.
Khẳng định năng lực của Tâm đã đạt đến
tầm cao nhưng sếp vẫn không thể khen anh lấy một câu trước mặt mọi
người. Lúc nào ông cũn phê bình, mắng mỏ Tâm, cho rằng anh chưa hoàn
thành tốt nhiệm vụ ông đã giao. Ông tức bực, khó chịu mỗi khi thấy nhân
viên trọng dụng anh. Ai cũng xúm lấy Tâm mỗi lần anh và sếp cùng xuống
văn phòng. Những lúc ấy sếp lại đứng trơ ra như một người thừa.
Nhiều lần như thế sếp đâm ra bực tức và
tỏ vẻ khó chịu ra mặt với Tâm. Ông sợ Tâm được lòng quần chúng hơn mình.
Thế nên sếp đã không còn đưa Tâm đi cùng trong những cuộc hội họp quan
trọng, những buổi làm ăn lớn với đối tác bởi ông sợ, anh sẽ hơn hẳn
mình.
Dù không được túc trực bên sếp nữa nhưng
Tâm không khi nào tỏ ra khó chịu. Anh vẫn nhiệt tình hỗ trợ sếp, không
mảy may nghĩ đến những quyền lợi cá nhân riêng tư. Tâm ân cần với đồng
nghiệp, hỏi han từng người và ân cần giúp đỡ mọi người mỗi khi ai đó có
việc nhờ vả. Thế mới nói tình cảm con người vẫn là điều không thể thiếu
được dù là ở đâu đi chăng nữa.
Một điều lạ là từ ngày có Tâm, sếp trở
nên hiền lành và tốt bụng hơn hẳn. Ông cũng ân cần với mọi người như
chính Tâm đã làm. Ông không còn ki ke, cũng không còn tính toán với nhân
viên như trước kia nữa. Mọi cơ chế được nới lỏng. Nhân viên ai nấy mừng
vui.
Mọi người kháo nhau rằng, chính vì Tâm
hiền lành, tốt bụng, được lòng mọi người mà sếp mới thay đổi một cách
tích cực như vậy. Điều quan trọng là sếp sợ một ngày nào đó sẽ bị nhân
viên ghét bỏ, sợ đứng sau tâm, một nhân viên dưới chướng của mình. Dù
thế nào đi chăng nữa, dù là tạm thời hay sao nữa, thái độ tích cực của
sếp cũng khiến nhân viên rất hài lòng, vui vẻ và làm việc tích cực hơn.